Học xoa bóp bấm huyệt để làm gì?
Kể lại chuyện tôi gặp thầy tôi.
Có thể bạn sẽ bắt gặp chữ thầy tôi này nhiều lần trong nhiều bài viết của tôi. Bởi tôi có rất nhiều người thầy, thầy trong trường lớp có, thầy ở ngoài trường đời có, có người chỉ gặp đúng một lần, có người thì gặp đâu đó ‘trên mạng”, nên tôi sẽ không tiện kể tên thầy tôi là ai, vì vậy tôi gọi nhân vật ấy là thầy tôi.
Trong truyện mà tôi sắp kể, là một người đã về hưu, tôi gặp một lần và xin bái thầy, thầy nhiều tuổi hơn bố tôi, gốc bắc nhưng sống trong nam, nên tôi gọi bác, thầy vẫn xưng là anh vì thói quen xưng hô là vậy. Thầy kể, lúc đó thầy vẫn đang công tác trong quân y viện. Trong một lần, cán bộ cao cấp có chuyến công tác trong đó, đột nhiên đau lưng dữ dội, cho người mời thầy đến. Thầy đến bấm huyệt cho ông đó, rồi ông đó nói: vậy ông cần bao nhiêu tiền? Thầy tôi bảo: tôi không cần tiền. Ông kia hỏi lại: vậy ông cần gì? Thầy tôi bảo: chẳng cần gì.
Ở góc độ của tôi, cũng như của thầy, cơ bản là kiếm sống bằng nghề y, không gì khác, nhưng là bán thuốc, tại sao lại gọi là bán thuốc, vì để người bệnh không mang tâm lý phải nợ ai điều gì, và để mình kiếm sống, nuôi bản thân và gia đình. Còn chuyện bấm huyệt, với tôi và thầy tôi, chỉ là để giải quyết các mối quan hệ, cho người khác một món nợ mà họ muốn trả bằng tiền cũng không được. Vì vậy, tôi và thầy tôi luôn thủ sẵn những bài bấm huyệt để khi đến tay không, khi về cũng tay không, nhưng giải quyết những mối quan hệ không dùng tiền để mua hay bán. Tôi không có ý gì với những người chuyên hành nghề bấm huyệt để chữa bệnh và kiếm tiền, tôi cũng có những người thầy như vậy, những người anh em như vậy. Nhưng trong câu chuyện này, tôi chỉ nói về quan điểm cá nhân.
Chung cư nơi tôi sống, thỉnh thoảng có người nhờ tôi bấm huyệt, có người tôi giúp và không lấy đồng nào, vì quá nể, và có người tôi từ chối vì cơ bản tôi không có thời gian, tôi bận nhiều thứ khác. Người anh em của tôi, rất giỏi bấm huyệt, mỗi lần hì hục cả nửa tiếng đồng hồ, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, lấy nhiều tiền cũng không nỡ, mà lấy ít thì không bõ công, nên cũng lại đem cái việc này để giải quyết các mối quan hệ. Đôi khi bệnh nhân không hiểu, bảo rằng tôi kiêu căng hay thế này thế nọ, tôi cũng khó giải thích, vì quỹ thời gian mỗi người có hạn, mà lựa chọn là của mỗi người. Tôi có người anh, hơn tôi một khoá, khi mới về viện, chịu khó xách máy đi châm cứu, kiếm đồng tiền lẻ. Sau này lên trưởng khoa, tôi hỏi lại anh còn đi châm cứu dạo không, anh bảo không, anh tập trung vào công tác của khoa, ngoài giờ dành thời gian rèn luyện sức khoẻ và chơi với con, ai cần gì thì nhập viện, lên khoa điều trị, có anh em khác làm trực tiếp.
Nhớ lại lúc ra trường, lương thấp, kinh nghiệm không có, nên tôi cũng chịu khó xách xe ra đường, làm đủ thứ, kể cả đi truyền dịch dạo, cắt chỉ dạo, bấm huyệt dạo, thậm chí đo huyết áp và tư vấn không công dạo. Giờ qua cái đoạn ấy rồi, nên không làm nữa, để người khác còn có việc mà làm, còn mình làm việc mà người khác không muốn làm.
Bác sĩ mà, ai cũng bận. Cơ bản, đều bận theo cách riêng của mỗi người. Có lần tôi làm clip trên tiktok, có người vào bình luận: bác sĩ sao rảnh mà đi làm clip vậy, chắc không phải bác sĩ. Hay thật đấy, bác sĩ cũng là con người, làm gì chẳng được, ai muốn làm gì thì làm chứ chẳng nhẽ lúc nào cũng phải cặm cụi trong phòng mổ mới gọi là bác sĩ ư, cũng phải thảnh thơi mà đi uống cà phê, chém gió về mọi thứ chứ, làm clip thì có gì đâu.
Lan man quá, quay về chủ đề chính nào. Tôi dắt lưng được ít bài về bấm huyệt, không phải để kiếm tiền, không phải để làm thay công việc của người khác, mà đơn giản là để khi tay không, vẫn có thể giải quyết một vài tình huống khẩn cấp, hoặc giải quyết các mối quan hệ.
Nên đến một lúc nào đó, như lúc này chẳng hạn, thì đem chia sẻ cho mọi người, tự làm cho bản thân mình hoặc cho người thân của mình.
Tôi dạy cho vợ tôi bài bấm huyệt chữa đau đầu, để thỉnh thoảng cô nàng “bóp đầu” cho tôi, tôi đỡ phải dùng paracetamol, hay đỡ phải tự mình bấm cho mình. Cô nàng học không đến nơi đến chốn, bấm cho chị đồng nghiệp, và chị ấy sau đó bảo: thôi em ợ. Tôi phì cười, vì cô nàng cũng đang tay không đi giải quyết cái mối quan hệ ấy mà không thành.
Học mẹo thật đơn giản để chữa một bệnh đơn giản lại không hề đơn giản. Vì vậy để có thể thực hành tốt, thì lại phải học nhiều thứ phức tạp hơn. Những bài viết sau đây, tôi sẽ dành thời gian để viết ra, chỉ mong “bình dân học vụ” cho những người đơn giản là mục đích giống tôi, tự chữa bệnh cho mình, cho người thân của mình, chứ không phải hành nghề kiếm tiền. Người hành nghề kiếm tiền bằng nghề này thì phải học sâu hơn, hiểu kỹ hơn, làm thường xuyên hơn để đạt đến trạng thái “ngộ”, chứ bình dân học vụ thì không thể đem ra mà kiếm cơm được.
Đơn giản hoá một thứ phức tạp thì phức tạp hơn là phức tạp ngay từ đầu một thứ đơn giản. Vì vậy những ai có chuyên môn sâu thì không nên đọc những bài viết này.
Chia sẻ bài viết:
Severity: Notice
Message: Undefined offset: 1
Filename: includes/right.php
Line Number: 187